Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2010

Góc quê xuân và mẹ

Ngày muộn.
Nắng vương trên lá cỏ.
Cánh én chao.
Hàng cau...Gió lao xao.
Chiều cuối năm nồi bánh chưng đỏ lửa.
Xuân năm nay vắng tiếng mẹ cười.

Bao mùa xuân
Mẹ dệt yêu thương.
Dệt những ước mơ.
Đôi tay gầy guộc,
chái bếp quen ngày mưa tháng nắng.
Khói chiều quê lãng đãng hồn quê.


Những dấu chân xưa...
Con chập chửng bước theo.
Gốc rạ, bờ tre. Con đường làng.
Nắng !
Mẹ cho con đôi chân. Ngày tháng.
Dấu chân chim. Mẹ hằn cả vào tim.

Bao mùa xuân kẻ ở người đi.
Chiều ba mươi mẹ vẫn canh nồi bánh
Bao mối lạt...
Nổi lòng của mẹ.
Tấm lòng quê chan chứa tình quê.

Luống hoa hiên nhà,
tết này không nụ.
Chiều cuối năm ai quét lá sân vườn.
Tiếng chổi tre.
Lời à ơi sâu thẳm.
Góc quê ơi ! thương lắm mẹ vai gầy.

Những con đường tuổi thơ. Đi qua
Ngang dọc chốn quê.
Lưng trâu dong ruổi.
Vắt cơm muối vừng ủ nóng tàu lá chuối.
Có vị mồ hôi và nước mắt mẹ tôi.

Lá trầu vàng.
Trái cau xanh héo úa.
Lễ tổ tiên cánh phượng bay xa.
Dòng sông trôi, con đò tách bến.
Con ngẩn ngơ .
Bờ lau trắng chiều xuân.

Mùa xuân này con lại về đây.
Góc sân vườn. Mẫu đơn bát ngát.
Nồi bánh chưng.
Lửa hồng...
Bóng mẹ.
Vẫn mênh mang một góc chiều quê.

những ngày cuối năm

1 nhận xét:

Bông Tràm nói...

Chào bạn.
Nhóm biên tập Tạp chí điện tử BÔNG TRÀM tình cờ ghé thăm blog bạn. Thấy bài này khá hay nên chúng tôi mạn phép sự dụng đăng trên blog BÔNG TRÀM.
Mong bạn sẽ tiếp tục cộng tác với chúng tôi.
Chúc bạn vui !

Blog: http://bongtram.vnweblogs.com/
Email: btvannghe@yahoo.com