Thứ Năm, 5 tháng 9, 2019

Không đề 2


Mang về một gánh phù du
Trải làm chăn chiếu ngồi ru hoang tàn
Đôi lần bắt gặp thu sang
À, ra mùa đã úa vàng, hư hao!
...


Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2019

TIỄN BIỆT



(Tiễn anh Phan Lạc Nhân người anh, người bạn sớm ra đi)


Vậy là anh đi 
Về nơi thênh thang thức ngủ
Tóc chưa thành mây đã hoá hư không
Cuộc vui chưa tàn đời còn vang sênh phách
Sao buông tay bỏ nợ vô thường


Nơi anh về có vỏ bao thuốc lá để làm thơ
Có chén rượu nồng cùng say với bạn
Ở đây sáng nay hương lan quạnh quẽ
Ly cà phê đen buồn sóng sánh ban mai

Vội chi anh đời còn nợ nần chăn chiếu
Tình trăm năm giờ gãy một nhịp cầu
Người cô phụ khóc trăng bên song cửa
Đêm nghe bước ai về chấp chới mảnh khăn tang

Không muốn chia xa vẫn nghìn thu ly biệt
Cõi mênh mông ai sẽ hoà ca
Tôi không viết cho anh lời ai điếu muôn trùng
Chỉ là tiễn nhau cuối phương trời phiêu lãng.
15/8/2019

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2019

Không đề

Ngược xuôi bao bận bể dâu
Khóc cười muôn nẻo biết đâu đời mình
Dẫu còn một chút nguyên trinh
Cũng đành một kiếp phù sinh phận người





Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2019

Khi em vắng nhà



Khi em vắng nhà
Anh loay hoay như gã đàn ông góa bụa
Ly trà bỗng nhạt
Sáng chiều nồi cơm nhỏ vẫn không vơi

Khi nhà vắng em
Con nhện mò mẫm chăng từng nỗi nhớ
Căn nhà rộng hơn
Đêm dài ra theo tiếng thạch sùng tìm bạn
Chăn gối cô đơn

Khi em vắng nhà
Chẳng có ai cằn nhằn
Cơn say trở nên đơn lẽ
Giông tố ngoài kia anh nghênh ngang hứng lấy
Buồn vui riêng anh biết nói với ai

Khi nhà vắng em
Tiếng đàn anh chừng như không điểm tựa
Ở nhà của nhà văn Đông Hồ - Hà Tiên.
Ray rức chiều
Giai điệu nhiều dấu lặng
Không có giọng hát em cung điệu chơi vơi

Khi em vắng nhà
Nhớ lắm tiếng mình ơi
Ấm áp bàn tay nữa đêm trở giấc

Mới hay đất trời dù nỗi cơn sóng dữ
Ta ở bên nhau là khoảng trống bình yên.
Tháng 7.2019

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2019

Chuyến thiện nguyện cuối năm




Hai mươi bốn âm lịch nghỉ tết rồi, bạn rủ làm một chuyến Tịnh Biên gửi quà cho bà con nghèo. Thì thư giản cuối năm vậy. Một giờ trưa chúng tôi (HN, thầy Lê Quang Thái, giáo viên THCS Cái Dầu; thầy Huỳnh Văn Phước, giáo viên THCS Vĩnh Thạnh Trung) xuất phát ở Châu Phú vậy mà gần 3 giờ chiều mới đến An Hảo. Thầy Thái đề nghị đi tắt đường Vịnh Tre vào Tân Lập rồi lên chợ Voi, thầy Phước nói: đi đường chính nó khỏe hơn. Vậy là thẳng lên Châu Đốc rồi vào Nhà Bàng, Chi Lăng.

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2018

Hai tiếng đàn trên đất cù lao


Quê nội tôi ở Chợ Mới, nên khi nhà văn Võ Diệu Thanh và cây viết trẻ Lê Quang Trạng “rủ rê” làm chuyến điền dã cùng một số anh em văn nghệ sỹ An Giang về cù lao Giêng tôi sốt sắng nhận lời ngay. Lâu rồi không có dịp về quê nội. Cũng chẳng còn cô bác nào để về thăm. Nội tôi sinh năm 1870, ông có đến mười hai người con trai gái. Giờ tất cả cũng đã theo ông về núi. Thời gian chỉ hơn một ngày nên chắc sẽ không thể về Kiến An, thôi thì cứ “vờ như là quê, đã về!”, một chuyến cùng bạn bè văn chương “đã đời con chim trời” là vui rồi.

Thứ Tư, 27 tháng 6, 2018

Những chiếc vỏ đạn

Những chiếc vỏ đạn
rơi trong chiều quê
xé rách làn khói bếp
thằng bé giật mình nghiến vú mẹ
nhưng nỗi đau không từ những dấu răng.
 
Những chiếc vỏ đạn
rơi trên phố
chẳng có leng keng
chỉ ầm ào tiếng thét
không ai đi tìm tự do cho tiếng súng
l phải như chiếc bóng dưới ngọn đèn đường.

Chinh chiến đã qua mùa
Sao giấc ngủ vẫn chưa ngọt ngào cơn mộng
Những chiếc vỏ đạn ánh màu đồng
nhưng không ngân lên tiếng chuông trầm mặc.

Và khi những chiếc vỏ đạn rơi
ngôn từ trở nên bất lực.