Chủ Nhật, ngày 24 tháng 7 năm 2016

Không đề.

Đâu biết lúc nào,
Ta được sinh ra.
Bao nỗi niềm
Giật mình giữa đêm
Thổn thức.
Tôi, em và nghìn năm vận nước.
Monh manh chiếc lá 
Giữa dòng.

Thứ Tư, ngày 02 tháng 3 năm 2016

Ầu ơ...

Bây giờ...
Còn không nữa lời ru. Ầu ơ..
Mẹ qua cầu
Đếm giọt mưa bong bóng.
Thăm thẳm đường xa
Em theo chồng ngày lũ.
Mưa thổn thức
Đêm
Khắc khoải
Ầu ơ...

Chủ Nhật, ngày 03 tháng 1 năm 2016

Bông Tràm - Những mùa hoa

Vậy là Bông Tràm đã tròn năm năm hoạt động. Năm năm, không dài lắm nhưng cũng không là ngắn để những người yêu thích văn học nghệ thuật biết đến một trang web nho nhỏ mà ở đó, mọi người đều có thể gửi gắm, giới thiệu những sáng tác văn, thơ, lý luận... Và ở đó có thể đọc được những trang viết tuy "chưa được trau chuốt, bóng bẩy, cuốn hút như những cây bút tài hoa, nhưng chắc chắn đó là tiếng lòng, tiếng sóng nước Cửu Long hiền hoà cuộn chảy" (Hữu Du - Nơi chốn ấy bình yên).

Thứ Sáu, ngày 02 tháng 10 năm 2015

Sinh nhật

 

Ta đón tuổi mình
Không có nến
Không hoa
Ngày mỉm cười mỉa mai tóc trắng
Xếp lại ngược xuôi
Hát lời kinh khổ

Ly cà phê đọng những tháng ngày.

Sinh nhật 50 -01-10-2015

Thứ Sáu, ngày 18 tháng 9 năm 2015

Cà phê chiều

Cà phê chiều
Quán vắng.
Bất chợt đàn ai.
Ray rức.
Nắng cuối ngày uể oải. 
Con chim sẻ loay hoay gắp sợi hoàng hôn

Thứ Năm, ngày 17 tháng 9 năm 2015

Sao vậy thầy?

Sáng không có tiết dạy, ra ngồi cà phê cốc vỉa hè.
Một phụ huynh của trường chạy xe ngang qua, thấy mình lập tức quay lại. Cà phê chưa kịp mang ra anh đã quay sang hỏi giọng có vẻ ấm ức:
-Ông thầy, sao trường thu bắt buộc nhiều khoản quá vậy thầy?
-Dạ ví dụ khoản nào ạ.
-Cô chủ nhiệm thông báo phải đóng sáu chục ngàn tiền học bơi, trong khi con tui nó lội như rái cá vậy.
-Dạ cái này là chủ trương của trường nhằm phổ cập cho các em môn bơi lội.
-Nhưng con tui đâu có cần phổ cập nữa. Còn nếu là đưa vào chính khóa thì trường phải lo chứ, con tui đóng học phí rồi mà.
-Dạ trường không có hồ bơi nên phải thuê ngoài, vì vậy vận động cha mẹ học sinh đóng góp.
Anh vẫn nói giọng ấm ức:
-Thằng nhỏ xẹt một cái là lội qua con kinh gần hai chục thước tự nhiên giờ bắt phổ cập bơi trong cái hồ chỉ lớn hơn cái nia một chút.
Tôi suýt sặc cà phê vì "cái nia" của anh, đành nói lãng sang chuyện khác. Vẫn chưa xả xong, đốt một điếu thuốc rồi anh quất tiếp:
-Còn chuyện này càng ức hơn nữa ông thầy.
-Dạ chuyện gì ạ.
-Thì chuyện học thêm.
Vụ này thì khổ cho tôi rồi, tôi dạy môn không thể dạy thêm nên không hiểu lắm mấy cái sự lắc léo trong dạy thêm học thêm, biết gì mà trả lời đây hè.
-Thằng con tui học rất chăm chỉ và thông minh, lớp 6 lớp 7 không có đi học thêm bữa nào, vẫn ngon ơ cuối năm đạt loại giỏi. Năm nay lên lớp tám, lớp nó có 34 đứa, đi học thêm môn toán hết 33 đứa còn lọt mình nó. Cô giáo toàn dạy trước bài học trong buổi học thêm, rồi vào lớp chỉ cho bài tập hoặc nói chuyện trên trời dưới đất vì bài dạy rồi. Đứa nào có đi học thêm thì làm được, còn thằng nhỏ không đi học thêm nên không được nghe giảng bài làm sao làm bài được. Thử hỏi làm vậy là đúng sai. Giờ chính khóa thì phải dạy bài theo chương trình chứ.
Lại đốt một điếu thuốc rồi tiếp tục:
-Tui nói vầy ông thầy nghe có đúng không. Dạy thêm thứ nhất là để phụ đạo cho các em yếu kém hiểu bài vở tốt hơn mà theo chương trình chính khóa, thứ hai là nhằm bồi dưỡng nâng cao cho các em em học sinh khá giỏi để các em có bản lĩnh hơn trong bộ môn của mình. Còn các tiết chính khóa trên lớp thì phải được giữ nguyên chương trình chứ. Làm ăn kiểu này có phải là để bắt buộc ai cũng phải đi học thêm không?
Ông này cũng rành quá, tôi đành ậm ừ đưa đẩy:
-Dạ cái này tùy thuộc vào sự sắp xếp và ...lương tâm của người thầy nữa anh ạ.
Anh vỗ đùi đánh đét một cái:
-Đúng cái này là không có lương tâm chút nào. Lương tháng cũng lãnh đàng hoàng mà.
Tôi ấp úng thanh minh:
-Chắc tai lương tháng sống không đủ
Anh nhìn tôi rồi nói tỉnh queo:
-Vậy để tui tính tiền cà phê luôn ông thầy.
!!!

Thứ Bảy, ngày 12 tháng 9 năm 2015

Thư giản.

Những nốt nhạc đầu đời
Sáng thứ hai, cả lớp nghiêm túc chuẩn bị cho buổi học đầu tuần. Thầy bước vào lớp nhìn quanh một vòng ra chiều vừa ý.
-Nào các con, hôm nay thuộc bài không?
Cả lớp đồng thanh:
-Dạ thuộc bài hết cả thưa thầy.
-Giỏi lắm, các con thuộc bài hết rồi thầy không cần dạy nữa.
Thứ ba, Cả lớp tập vở mở sẵn để trên bàn chờ đợi thấy đến.

Thầy vào lớp nhìn một lượt rồi hỏi:
-Hôm nay các con thế nào? Có thuộc bài không?
Nữa lớp đồng thanh:-Dạ chúng con thuộc rồi.
Thầy nhìn nữa lớp còn lại rồi hỏi:
-Còn các con thế nào.
-Dạ chưa thuộc ạ. 
Chờ học sinh yên lặng thầy bảo:
-Hôm nay nữa lớp thuộc bài dạy cho nữa lớp chưa thuộc bài. Thầy không cần dạy nữa.
Thứ tư, cả lớp hồi hộp chờ thầy đến. Thầy bước vào lớp nở một nụ cười tươi rói rồi hỏi:
-Sao rồi, hôm nay các con thuộc bài không?
Cả lớp đồng thanh hô lên: 
-Dạ thưa thầy chưa thuộc ạ.
Thầy nhìn một vòng ánh mắt không được vui rồi bảo:
-Lớp không thuộc bài là không tốt. Các con học bài cũ cho thuộc. Hôm nay thầy cũng không cần dạy nữa!
Cả lớp !!!???.