Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2010

Đá cuội và những ước mơ

Tĩnh và..động
khổ 62 cm x 42 cm



Nếu nói đó là đá cuội thì cũng không phải lắm, nhưng tôi vẫn thích gọi đó là đá cuội. Những viên đá gran-nit bình dị, lăn lóc bên vệ đường khi người ta không cần chúng để xây nhà. An Giang là nơi mà núi như một tặng vật của thiên nhiên với biết bao tiềm năng, nhưng đá núi ở An Giang thì chỉ để xây dựng, còn hơn một chút thì làm cối đá,cối xay...còn nếu muốn tạc tượng hay chế tác gì thì cũng phải đi mua đá ở miền ngoài như Đà Nẵng, Thanh Hóa, Hải Phòng. Tôi đã nghĩ nhiều về điều này. Ban đầu tôi dự định đi Đà Nẵng tìm hiểu về chế tác đá nghệ thuật xem có thể áp dụng vào đá núi ở An Giang. Đồng lương thầy giáo như tôi thì có bao nhiêu, nếu được làm điều mình thích và quan trọng là kiếm thêm chút đỉnh là tốt rồi.
Loay hoay ngày qua ngày, cuộc sống bao là nỗi lo toan cơm áo gạo tiền tôi vẫn chưa thể đến Đà Nẵng. Khi lên mạng nhìn thấy tranh đá quý Lục Yên, tôi chợt nghĩ đến việc tại sao không thử dùng chất liệu đá của An Giang làm tranh xem thế nào. Nhưng thật sự tôi cũng chẳng hề biết cách người ta làm tranh đá quý ra sao. Lục lọi trên mạng chủ yếu chỉ là những bài báo giới thiệu về nghề làm tranh đá quý ở Lục Yên, chứ hoàn toàn không có một tài liệu nào nói về kỹ thuật. Nếu đã không biết cách người ta làm chuyện đó ra sao, thì hãy làm theo cách của mình đi. Cũng là một cuộc chơi thôi mà. Vậy là tôi tập trung vào việc nghĩ suy xem, làm thế nào để có thể làm được những bức tranh từ những viên đá gran-nit bình dị, màu sắc xám xịt kia. Đá núi ở An Giang màu sắc rất nghèo nàn và không thể lấp lánh như đá quý được. Vì vậy, tôi chọn gam màu chủ đạo là trắng đen hoặc những màu sắc gần với hai màu ấy. Tôi tự hình dung ra công việc phải làm rồi tự chế ra các dụng cụ phục vụ cho các công đoạn đó. Hôm đi làm cái cối để giã đá, đứa học trò cũ sau khi hàn xong hỏi tôi Thầy làm cái này là cái gì vậy ? hắn nhìn tôi ngơ ngác khi tôi nói tôi cũng chẳng biết làm gì.
Lúc đầu tôi cũng không tin mình có thể làm được, nên chẳng dám nói với ai. Điều may mắn của tôi là những người thân, những bạn bè cật ruột đều ủng hộ, động viên tôi . Tôi đã dành trọn mùa hè năm học này đi những nơi khai thác đá ở Tịnh Biên, Nhà Bàn, Tri Tôn để tìm đá màu , thử nghiệm cho việc làm tranh. Đá ở Bảy Núi không có nhiều màu, khó có thể kiếm được các màu như đá quý Lục Yên. Vì vậy, nếu chỉ chọn đá ở Bảy núi để làm tranh thì phải chấp nhận với việc xử lý màu sắc trong phạm vi cho phép. Không có lợi thế về màu sắc, nên chủ yếu là chú trọng đường nét và sáng tối. Tôi là người học âm nhạc, với hội hoạ tôi chỉ là yêu thích và có chút năng khiếu. Vốn hiểu biết hội hoạ của tôi chỉ chủ yếu thông qua chương trình giảng dạy mỹ thuật của cấp THCS mà tôi có 4 năm được phân công dạy ( do thiếu giáo viên), nên đành vừa làm vừa tự học thêm vậy.
Bắt đầu từ hè năm học 2009-2010 (từ tháng 6-2009), tôi thật sự "bế quan" để mày mò thử nghiệm làm tranh với những viên đá gran-nit Bảy Núi. Công đoạn xử lý nguyên liệu cũng chiếm thời gian và công sức không nhỏ. Những viên đá to được đập nhỏ ra rồi bỏ vào cối dùng chày giã nhỏ ,rồi phân loại cở hạt. Sau đó tẩy qua nước, phơi khô và xử lý thành nguyên liệu.. Ngoài những lúc đi làm nhạc hoặc đi dạy, hầu như cả ngày tôi ở lỳ trong phòng, dồn toàn bộ tâm trí cho việc thử nghiệm những bức tranh đá cuội. Dĩ nhiên là có rất nhiều khó khăn cho một chất liệu mới với người không được đào tạo chuyên môn như tôi. Bên cạnh, đồng lương và thu nhập của một giáo viên cũng phải rất đắn đo khi mua vật liệu. Tôi không biết mình có làm được gì không nữa. Điều đáng mừng là gia đình ủng hộ. Sự khuyến khích động viên của bạn bè cũng giúp tôi tự tin hơn khi bắt tay vào một lĩnh vực mà mình là kẻ ngoại đạo. Nói thì vậy nhưng không hề đơn giản chút nào. Tranh vẽ đã khó, nhưng cũng có cái để học tập, bắt chước, với chất liệu này thật sự là tôi chỉ có thể mày mò thử nghiệm. Chỉ cần 4,5 nét cọ với khoảng thời gian ngắn là đã biểu hiện được một bụi cỏ, còn với việc xếp hạt đá có khi phải mất cả buổi sáng.
Các bạn thân mến ! phía dưới chính là kết quả thử nghiệm đá gran-nit Bảy Núi để làm tranh của tôi. Đó chưa phải là những bức tranh đẹp, mang tính nghệ thuật nếu không nói đôi chổ còn rất vụng, về tạo hình hoặc bố cục. Nội dung các bức tranh mang tính bình dân (tranh chợ) với hai màu trắng đen làm chủ đạo. Nhưng có lẽ với những bức tranh ấy, chúng ta cũng có thể thấy được đá Gran-nit Bảy núi cũng có thể làm tranh mà sức biểu hiện của nó không hề thua kém đối với các chất liệu như võ tràm hoặc lá thốt nốt. Bên cạnh về độ bền vững với thời gian thì tin chắc rằng tranh đá cuội Bảy Núi hơn xa với hai loại chất liệu kia.
Có một số bạn đề nghị nhuộm màu đá, nhưng điều tôi muốn là sử dụng màu sắc nguyên thuỷ của đá Bảy Núi với một đặc thù riêng biệt .Bản thân tôi không phải là một hoạ sĩ nên tôi không có tham vọng mình có thể làm được những bức tranh có giá trị nghệ thuật cao, tôi cũng không mong gì mình có được tên tuổi với tư cách một hoạ sĩ. Nên điều tôi mong muốn đó chính là việc làm sao chất liệu đá gran-nit Bảy Núi có thể cùng góp mặt với các chất liệu như võ tràm, lá thốt nốt, gáo dừa...tạo nên những bức tranh trang trí bình dân, mang tính đặc thù riêng biệt địa phương. Xét về khả năng biểu hiện, đá gran-nit Bảy Núi tuy ít màu sắc hơn so với đá quý ,nhưng khả năng biểu hiện cũng rất phong phú, có thể thể hiện được nhiều đề tài. Những bức tranh thử nghiệm của tôi có thể chưa khai thác hết những ưu điểm của chất liệu, nhưng có lẽ qua đó chúng ta cũng có thể thấy được phần nào khả năng của nó. Hiện nay ở An Giang dòng tranh lá Thốt nốt đang được ưa chuộng ở thị trường TP.HCM. Tôi không biết mình có thể làm được gì hơn với chất liệu đá Grannit Bảy Núi. Ước mơ thì ở phía trước mà khả năng của mỗi người đều có những giới hạn. Đã không được đào tạo lại không có cái tài nên thật ra tôi chỉ có thể cố gắng hết cái mà mình có thể. Ước mong của tôi là chất liệu này có thể góp phần làm phong phú thêm diện mạo văn hóa của An giang, góp thêm một chút cái đẹp cho cuộc sống dù nó chỉ để trang trí. Mỗi khi đến An Giang, hy vọng rằng du khách sẽ nhớ nơi đây có những bức tranh bình dân bằng chất liệu đá Grannit mang tên tranh đá Bảy Núi. Đó cũng chính là lời tri ân cho mảnh đất đã sinh ra và nuôi dưỡng tôi.
Hội Văn học nghệ thuật Châu Phú đã thống nhất kế hoạch triển lãm tranh đá và thư pháp của tôi vào dịp chào mừng 35 năm đất nước thống nhất. Theo dự kiến, triển lãm sẽ khai mạc vào lúc 9giờ sáng ngày 28/04/2010, tại nhà hàng Hoa Miền Quê - thị trấn Cái Dầu, huyện Châu Phú. Nói đúng ra tôi không dám nghĩ đến chuyện triển lãm những bức tranh. Tôi cũng chưa hề nghĩ mình là một họa sỹ, vì vậy triển lãm lần này là triển lãm một chất liệu mới và những thử nghiệm của nó. Như một phát hiện thú vị đem ra trình làng để mọi người cùng chia sẽ, chứ hoàn toàn chẳng dám nghĩ đến điều gì lớn lao.
Sau triển lãm, mục tiêu của tôi là phát triển chất liệu đá  Bảy Núi, hình thành một cơ sở làm tranh trang trí với chất liệu, gam màu riêng biệt mang đặc thù vùng đất An Giang. Mỗi người trong chúng ta đều có những ước mơ. Tôi không biết với tài hèn sức mọn của mình liệu có thể thực hiện được ước mơ cho những viên đá Grannit bình dị kia không. Nhưng cũng phải thử, tận nhân lực mới tri thiên mạng. Cái mà ta sợ nhất có lẽ là ta không biết mình đến đâu, rồi làm trò cười cho miệng thế. rất mong nhận được những đóng góp, tư vấn của bằng hữu gần xa.


Tự hoạKhổ 30 cm x 70 cm

Đạo đời một cội
khổ 30 cm x 70 cm


Đát khách quê nhà
Khổ 30 cm x 40 cm



Bác là Việt Nam
Khổ 62 cm x 84 cm



Hổ buồn
khổ 62 cm x 42 cm


Thích Ca Mâu Ni
khổ 42 cm x 62 cm


Tung cánh chim trời
khổ 62 cm x 42 cm



Đàn bà1
khổ 62 cm x 42 cm



Sen Trắng
khổ 30cm x 70cm



Tự do
Khổ 42 cm x 62 cm


Hồng Hạc 1
Khổ 30 cm x 70 cm



Hồng Hạc 2
Khổ 30 cm x 70 cm



Áo dài 2
Khổ 42 cm x 62 cm



Mẹ và con
Khổ 42 cm x 62 cm


Đàn bà
Khổ 42 cm x 62 cm


Về một hướng
Khở 42 cm x 62 cm


Trăng 2
Khổ 42 cm x 62 cm



Đức Huỳnh Giáo Chủ
Khổ 62 cm x 84 cm



Đàn bà 3
Khổ 30 cm x 70 cm



Cô đơn
Khổ 42 cm x 62 cm



Trăng 3
Khổ 42 cm x 62 cm



Chiều
khổ 62cm x 42cm


Đàn bà 4
khổ 42cm x 62cm


Cặp đôi
khổ 62cm x 42cm


Trăng
khổ 42cm x 62cm


Bến lặng
khổ 42cm x 62cm


Áo dài
khổ 42cm x 62cm


Chủ Tịch Hồ Chí Minh
Khổ 60 cm x 80 cm


Bâng khuâng
Khổ 42 cm x 62 m


Quan Công võ thánh
Khổ 60 cm x 80 cm
(bức này làm theo đơn đặc hàng)

Chủ Tịch Hồ Chí Minh 2
khổ 62 cm x 42 cm


Biển sớm
khổ 62 cm x 42 cm

Áo dài 3
khổ 42cm x 62cm

Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2010

Tình chỉ là duyên

Người lại về,
từ bên kia vùng ký ức.
Hai mươi năm, một nửa vòng đời.
Tưởng con thuyền mãi xuôi biển rộng.
Cánh buồm xưa mờ mịt trong mơ.


Người lại về,
khẽ chạm vào góc khuất
Nơi ngủ yên của những tàn phai
Những niềm riêng chôn kín một đời.
Bỗng nhức nhối nỗi đau da thịt

Cứ ngỡ nước trôi xuôi,
thuyền xưa về bến.
Nào hay đâu giông tố giữa dòng.
Ta làm kẻ chinh nhân
Người về lối cũ.
Đêm có nghe nhãn rụng sau vườn.

Hai mươi năm mắt còn buồn !
Bức chân dung em,
đêm mưa nguồn thác lũ
Mảnh trăng xưa cất vào tim đau nhói,
Lạc mất em hun hút giữa đêm rừng.

Ta dấu đời mình vào mảng đen, mảng trắng.
Tháng năm trôi xuôi ngược bao dòng .
Thả đôi tay trơn tuột lợi danh.
bờ bến cũ mịt mờ xứ lạ.

Bao nhiêu năm, không về chốn ấy.
nắng đã phai, bóng khế rũ quanh thềm..
Có bao giờ trở giấc nửa đêm,
nghe lại tiếng đàn xưa thổn thức.

Ta gặp nhau ở giữa con đường.
Như chim én một lần qua sông rộng
Sao vô tình để quên chiếc bóng.
giữa dòng trôi bao nỗi thăng trầm.

Tình là duyên, hợp tan bọt nước.
Giọt sương mai lóng lánh cỏ mềm.
Chẳng nợ chi nhau cũng câu hò hẹn
Mong mùa xuân nắng ấm cuối con đường.

12.3.10
Trời nóng quá, mong một đám mưa.
sửa lại một câu

Thứ Năm, 4 tháng 3, 2010

Hội thi Giáo viên giỏi Tỉnh An Giang


Chủ tọa đoàn của buổi lễ khai mạc

Sáng ngày 03-3-2010, tại nhà thi đấu đa năng của trường THPT chuyên Thoại Ngọc Hầu, đã diễn ra lễ khai mạc Hội thi giáo viên giỏi cấp tỉnh năm học 2009-2010, do sở Giáo Dục và Đào Tạo An Giang tổ chức. Đến dự lễ khai mạc có bà Phan Ngọc Trinh-Phó Giám đốc sở GD&ĐT An Giang, ông Diệp Thành Long - Trưởng phòng Giáo dục trung hoc-trưởng ban tổ chức cuộc thi, cùng với hơn 300 giám khảo và thí sinh trong đợt thi này. (mình cũng được mời làm giám khảo nữa đó)
Hội thi giáo viên giỏi là một hoạt động thường niên của ngành giáo dục An Giang . Đây là một sự cố gắng của nhằm nâng cao chất lượng của giáo viên, hướng đến mục tiêu xây dựng một đội ngủ giáo viên có đủ tâm lẫn tài, đáp ứng cho những yêu cầu trong tình hình cả nước xây dựng một nền giáo dục ngang tầm với khu vực.
Khác với mọi năm, năm nay ngoài phần thi thực hành giảng dạy, mỗi thí sinh dự thi còn phải làm bài thi phần lý thuyết. Được biết năm học này Bộ GD&ĐT cũng sẽ tổ chức hội thi Viên phấn vàng, nên trong thể lệ dự thi có thêm phần thi lý thuyết.


116 vị giám khảo của hội thi


Và 217 thí sinh dự thi đợt này


Tặng hoa cho đại diện các tổ chấm thi


Tặng cờ cho đại diện các Phòng Giáo Dục và các trường THPT

Hội thi giáo viên giỏi là một hoạt động chuyên môn rất thiết thực và bổ ích cho giáo viên cũng như cho ngành Giáo Dục. Năm nay có 217 giáo viên dự thi giáo viên giỏi cấp tỉnh, có nghĩa là trong hai năm qua ngành giáo dục an giang có 217 giáo viên giỏi cấp huyện (và giỏi cấp tỉnh của những của những năm trước nữa chứ). Nếu số giáo viên giỏi ấy phát huy hết được khả năng của mình, có lẽ ngành giáo dục An Giang đã khởi sắc từ lâu rồi. Để được tham gia hội thi giáo viên giỏi cấp tỉnh, mỗi giáo viên phải trãi qua quá trình 2 năm giỏi cấp trường, 2 năm giỏi cấp huyện, có nghĩa là đến năm thứ năm mới được làm thí sinh thi giáo viên giỏi cấp tỉnh. Trong 4 năm ấy, những giáo viên tham gia thi GV giỏi phải cố gắng thật nhiều trong chuyên môn. Phải có sáng kiến kinh nghiệm, phải đạt những danh hiệu thi đua theo quy định...và cũng phải biết giữ mình. So với một giáo viên không dự thi, thì người muốn làm giáo viên giỏi phải đầu tư nhiều hơn từ thời gian, công sức, chất xám...nghĩa là cực hơn nhiều. Thế nhưng việc đãi ngộ lại làm nản lòng những người đạt danh hiệu. Ở cấp huyện, đạt giáo viên giỏi được thưởng 300 và giấy khen, còn cấp tỉnh thì 500 và bằng khen. Tiền thì chỉ đủ đãi bạn bè nhậu cốc ổi, giấy khen thì để đầu giường mà gậm nhấm niềm vui. Chỉ bấy nhiêu đó thôi, liệu có đủ kích thích giáo viên phát huy hết công suất để được tiếng là giáo viên giỏi. Còn quyền lợi thì khác chi những giáo viên bình thường. Mác nói Vật chất quyết định ý thức. Ở trong bất cứ một hoạt động nào thì giữa cung và cầu phải đảm bảo một sự tương quan nhất định. Tại sao các công ty tư nhân lại thu hút được nhiều người giỏi về làm việc. Vấn đề là họ được đánh giá đúng với thực chất năng lực của họ thông qua các chính sách đãi ngộ. Với đồng lương hiện tại, có giáo viên nào mà không phải xoay xở thêm để trang trãi cho cuộc sống. Nếu sau 5 năm cố gắng giáo viên đạt danh hiệu GV giỏi cấp tỉnh, có được những đãi ngộ mà trước tiên là phải khác với giáo viên không có danh hiệu, thì người giáo viên giỏi mới cảm thấy được kích thích, cảm thấy mình được đối xử công bằng ( cho những cố gắng trong hoạt động giảng dạy). Như thế họ mới có thể cố gắng để xứng đáng với danh hiệu và cả những ràng buộc về quyền lợi. Chính việc đãi ngộ quá thấp như thế, thông thường các GV chỉ tập trung cố gắng cho các lần thi các cấp. Thời gian còn lại họ cũng chẳng phát huy được gì trong giảng dạy,. Mà mục tiêu của ngành là sự phát huy khả năng sau cuộc thi mà. Đa phần giáo viên đi dự thi với nghĩ suy thi thì phải thi vậy mà. Vì không thể không thi. Nó là một trong tiêu chí đánh giá, xét thi đua cuối năm.
Hôm dự khai mạc, giờ giải lao, tôi đem ý kiến này trình bày với một số anh em trong tổ chấm thi. Nghe xong một vị chức sắc của ngành GD Châu phú có mặt phán một câu chắc nịch Giáo viên là phải có tâm, đâu thể đòi hỏi vật chất, mà phải luôn phấn đấu vì sự nghiệp giáo dục. Tôi không dám phản biện chút nào ! Ngay cả cái nền kinh tế định hướng XHCN còn phải thị trường hóa, huống hồ là những vấn đề liên quan đến đời sống con người. Làm sao có thể còn cách nghĩ của một thời mặc quần xà lỏn bắn AK.
Bên cạnh vấn đề đãi ngộ, thì cơ sở vật chất cũng là một yếu tố ảnh hưởng đến hoạt động giảng dạy của người GV. Dự thi thì chuẩn bị đầy đủ, từ những đồ dùng dạy học đến sự hổ trợ của công nghệ thông tin. Nhưng khi về trường giảng dạy thì những thứ ấy đâu phải trường nào cũng được như trường chuyên Thoại Ngọc Hầu. Vạy là đành trở lại với cách dạy chay truyền thống. Như vậy làm sao phát huy được tối đa khả năng của các giáo viên giỏi.
Vấn đề là phải đồng bộ, từ sự đãi ngộ đến những điều kiện hổ trợ giảng dạy. Đó chính là môi trường tốt nhất để những giáo viên giỏi cố gắng phát huy tối đa khả năng của mình, xứng đáng với những đãi ngộ mà mình được nhận. Có như thế Hội thi giáo viên giỏi mới đạt được những mục tiêu đạt ra.

Thứ Ba, 2 tháng 3, 2010

Đêm Thơ Nhạc huyện Châu Phú

Trong khuôn khổ các hoạt động chào mừng ngày Thơ Việt Nam, đêm Nguyên Tiêu- 28-02-2010, tại nhà hàng Hoa Cau, Chi hội Văn Học Nghệ Thuật Châu Phú đã tổ chức đêm thơ nhạc, giới thiệu các tác phẩm thơ nhạc của anh chị em Hội viên sáng tác trong năm qua. Đến dự có Nhà văn Mai Bửu Minh-Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam, Phó chủ tịch Hội Liên Hiệp VHNT An Giang, ông Nguyễn Văn Giữ trưởng ban tuyên huấn huyện ủy Châu phú, cùng với khoảng năm chục người trong đó có một nữa là hội viên.
Đêm Thơ Nhạc đã diễn ra trong một không khí thân tình và đầm ấm. Các Hội viên lần lượt lên trình bày các tác phẩm của mình. Mặc dù những giọng đọc, giọng ngâm còn ngượng ngịu, còn chưa được hay lắm, nhưng cái chính là được chia sẽ, được giao lưu cùng nhau trong không khí chân tình và cởi mở. Ở phần nhạc, giọng hát Minh Điểm với bài Chiều Long Châu của Quang Kỹ, và Hoàng Nguyên với bài Ru Người một giấc-nhạc Nguyễn Hoàng nam, thơ Đặng Phi Vũ đã để lại ấn tượng đẹp trong lòng người nghe. Đêm thơ nhạc còn có thêm phần giới thiệu Thư pháp của Phan Võ Hoàng Nam ( số thư pháp rút từ triển lãm ở Tỉnh về) càng làm cho không khí của đêm thơ nhạc thêm màu sắc.


Nhạc sĩ Huỳnh Công Thưởng-Hội viên Hội LH VHNT An Giang-Chi hôi trưởng Chi hội VHNT Châu Phú phát biểu khai mạc.

Số lượng người dự không đông, nhưng không khí thật thân tình và ấm cúng.



Cô giáo nhà thơ Thanh Nga - Ngâm bài thơ Nguyên Tiêu của Chủ Tịch Hồ Chí Minh Đỗ Ngôn - Hội viên Hội LHVHNT An Giang thổi sáo trúc Hoàng Nam sử dụng Keyboad


Nhà Thơ Thảo Vi - Hội viên Hội LH VHNT An Giang làm MC cùng với...mình.


Nhà Văn Đoàn Văn Đạt - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam Hội viên Hội LH VHNT An Giang ngâm bài thơ mới sáng tác của anh.


"Nhạc sỹ" trẻ Phan Hoàng Nguyên giới thiệu bài hát sáng tác đầu tay của mình.


Nhà thơ Nhí Hà Nhật My My đọc bài thơ mới sáng tác của mình.


Tặng Anh Tám Đạt bức thư pháp hai câu thơ của anh
Gom bao mối chỉ trên đời lại
Đo được chăng lòng mẹ thuở nào



Thứ Hai, 1 tháng 3, 2010

Triển lãm Thư pháp

Vậy là sau bao nhiêu chuẩn bị, cuối cùng thì triển lãm Thư pháp của mình cũng được khai mạc. Có thể nói Hội LH VHNT Tỉnh An Giang đã có những giúp đở đáng kể để tôi có thể khai mạc triển lãm thư pháp của mình trong đêm thơ Nguyên Tiêu. Mặc dù tôi chưa dành cho nó hết những tiềm lực của mình do những lý do riêng tư, nhưng đối với triển lãm thư pháp lần này, tôi cũng đã dành nhiều thời gian và tâm huyết. Điều tôi chú trọng trong lần triển lãm này, là sự thử nghiệm những nghĩ suy của mình về thư pháp chữ Việt, một bộ môn còn khá mới mẽ. Nói đến thư pháp, người ta liền nghĩ ngay đến chữ Hán và thường cố gắng viết sao cho giồng chử Hán. Trong đợt triển lãm này, tôi hầu như không dùng các nét sổ, nét mác - kỷ thuật viết thư pháp chữ Hán- mà chủ yếu sử dụng những đường cong, đường tròn - đặc thù chữ la-tinh - để tạo nên sự mềm mại. Bên cạnh tôi sử dụng chính con chữ thường nhật của mình làm chủ đạo để có được sự riêng tư. Bước đầu, đã được bạn bè, thân hữu gần xa chấp nhận và khuyến khích. Nhận được những phản hồi để có thể nhận ra điều gì cần khắc phục, điều gì cần phát huy, đó là mong mỏi lớn nhất của tôi.

Sự kết hợp giữa Thơ và Thư pháp quả là đẹp đôi nếu không có mấy chú " bồ hong" không mời mà tới. Sau khai mạc chỉ hơn nữa tiếng, cả dãy thư pháp bị những chú bồ hong bu kín, có muốn tới thưởng lãm một tí cũng không chịu nỗi. Tội nghiệp ông anh nhạc sỹ Đổ Triệu An, đọc được mỗi bức một ngày rồi cũng phải rút ra khỏi đó. Bạn bè xem truyền hình trực tiếp thì thắc mắc, sao giới thiệu thư pháp triển lãm cùng lúc với đêm thơ mà không thấy một khung hình nào cả. Bồ hong dầy đến nổi ống kính truyền hình cũng chào thua. Cũng hơi đáng tiếc. Để giới thiệu trong đêm thơ nhạc của Chi Hội Văn học nghệ thuật Châu phú đêm rằm, tôi đã chuyển tất cả thư pháp về Châu Phú trong đêm. Sáng ra lại nghe điện thoại của bạn bè ở Long Xuyên hỏi sao đâu mất hết rồi, đêm hôm không xem kỹ được định sáng tới xem cho đàng hoàng. Thôi đành hẹn lại vậy.




Chuẩn bị cho triển lãm, đến 12 giờ trưa mới xong


Pano giới thiệu tác giả


Vài lời phát biểu khai mạc

Nhận hoa do Nhà thơ Trịnh Bửu Hoài-Chủ tịch Hội LH VHNT An Giang trao tặng.

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2010