Thơ: Trần Mai Ngân
Nhạc: Phan Võ Hoàng Nam
Hãy chân thành và rộng mở tấm lòng, bạn sẽ nhận biết giá trị đích thực của cuộc sống.
Tháng tư
Những dòng kinh tôi
lặng lẽ
Chùm hoa ô môi
Bếp đỏ lửa chiều
Cánh đồng vẫn mùi
hương cũ
Ngọn gió trở mình
ru hạt phù sa
Tháng tư và tôi
đâu hôn phối bao giờ
Sao dòng nước vẫn
hoài đau đáu
Những chân trời điểm
vàng bông rau cóc
Con cá lóc nướng
trui
Hây hẫy nắng đồng
bằng
Tháng tư
Những dòng kinh
trăng
Bờ bãi phơi mình
Gió ở cửa sông vẫn
thổi
Nước chảy ngược rồi
xuôi
Bồi lở!
Phía riêng tôi biền
biệt những mùa
Tôi với sông đều
đã là xưa
Thuộc lòng con nước
theo ngày tròn khuyết
Tôi mỏi bàn chân
Đếm đong ngày sau
trước
Kinh vẫn miệt mài
Chảy dọc đời người
Tháng tư
Lòng kinh khô cạn
Con bìm bịp chiều
khắc khoải dòng trôi
Em đã thôi gánh về
nỗi nhớ
Còn tôi bâng khuâng
Mơ những nhịp cầu
(Hết năm rồi 29/12/03)
Con về thăm mộ Ngoại
Đã qua mùa Vu lan
Chiều nay trời đầy
gió
Bông sao rụng đầy
bên hàng thiên điểu
Năm mươi năm
Ngoại xa người
Có bao nhiêu xô dạt
con qua
Thời gian như ngọn
triều
Làm rơi vãi những xanh
xao tiếc nuối
Khu vườn ngoại
Bao mùa lá vàng
ray rức
Những vòng xe đi về
phía thiên thu
Ngoại đâu còn đếm
những mùa sang
Con chim gõ kiếng
lâu rồi cũng thôi kể khổ
Lũ cá chạch chui
sâu
Những tầng quặng đất
Tiếng Ngoại đã hư
vô
Buổi nước kéo lũ lượt
lên đồng
Sợi khói có đủ dài
Nối lại những sớm
mai
Chưa tan sương đã
nghe tiếng sôi ấm trà của Ngoại
Thằng bé ngày xưa
giờ cũng cháu con ríu rít
Chỉ có đất vẫn
tinh khôi
Nở những cội nguồn
Chiều thoảng lời
ru trong mùi hương vườn cũ
Dòng sông đã trôi
Qua buổi xuân thì
Ở trong buổi hoàng hôn
Bóng Ngoại lung
linh chòm râu bạc
Cất tiếng cười
Ngạo nghễ với thiên thu.
Trung tuần tháng 7 Quý Mão.
Tôi đánh rơi những lặng yên
Bỗng nghe mặn giọt
mồ hôi khi loay hoay tìm kiếm
Chia nhỏ được bao
nhiêu
Những sát na vô định
Ngày rệu rã những
tính toan
Như con công khoe
bộ lông để xóa đơn côi
Tôi tự trang điểm
mình
Loay hoay giữa lối
ngoằn nghèo không hồi kết
Ngày hạ diêm dúa bởi
con cánh cam múa bóng
Tôi cầm chầu
Gõ dùi về phía mùa
thu
Tôi gặt những dại
khờ
Trên cánh đồng tiếng
dế không còn kể chuyện ngụ ngôn
Con sáo có qua sông?
Để cà na rụng nhớ
thuở tắm truồng bến cũ
Những con đường
Lá cỏ đan thành nỗi
nhớ
Bàn chân có nghe
tiếng cười khẽ rong rêu
Tôi gọn ghẽ gói từng
khoảng trời ký ức
Nhưng gió thốc
tung tháng ngày
Và nắng vẫn cứ lên
Lời kinh nào cho
em
Cho tôi
Giấc mơ yên ắng
Cuối bầu trời vẫn treo ngược một miền xưa
Cuối tháng 8/2023