Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

Nỗi buồn mùa tuyển sinh.

Học sinh THCS Cái Dầu sinh hoạt ngoại khóa
      Mùa tuyển sinh vào lớp 10 năm học 2015-2016 Trường THCS Cái Dầu có 54 học sinh không đủ điểm để vào học ở PHTH Trần Văn Thành và Trường PT Bình Long, trên tổng số khoảng 200 học sinh dự tuyển, chiếm hơn 25%. Một tỷ lệ thật sự đáng buồn.
Điều này đồng nghĩa việc có 54 học sinh không thể tiếp tục con đường học vấn. Các em hoặc phải đi lao động kiếm sống hay vào các trường Trung cấp dạy nghề (nếu gia đình có điều kiện).THCS Cái Dầu là một trường có nhiều thành tích trong các cuộc thi học sinh giỏi cấp huyện, tỉnh. Thế nhưng niềm vui vì những thành tích ấy có đủ để nhạt phai nỗi buồn cho cái kết chất lượng giáo dục trong mùa tuyển sinh này không.
       Dĩ nhiên học tốt thì đậu, học dở thì rớt, đó là điều tất yếu, và đâu phải ai cũng có thể vào đại học hay cao đẳng. Nhưng chỉ ở một trường THCS đã có đến 54 em không thể tiếp tục học lên cấp 3, cái chất lượng giáo dục ấy thật sự làm đau lòng các bậc phụ huynh luôn kỳ vọng về tương lai con em mình, và ray rức lương tâm của những thầy cô trực tiếp giảng dạy luôn mong muốn sự thành đạt cho học trò của mình.
     Một phụ huynh hỏi tôi: "Con tôi đi học thêm quá trời luôn, nhưng kết quả sao lại thế hở thầy, nguyên nhân từ đâu vậy thầy?". Thật sự tôi không biết phải trả lời thế nào với vị phụ huynh ấy. Phân tích những nguyên nhân chủ quan, khách quan hay đổ lỗi tại các em không chịu học...Nói chung, những thứ ấy, các nhà giáo dục, báo chí nói nhiều quá rồi, chắc chắn tôi không thể làm an lòng vị phụ huynh. Nhưng rõ ràng cái lớn chính là cách mà cái nền giáo dục Việt Nam đang được quản lý và điều hành đã tạo nên một chất lượng giáo dục đáng buồn như thế. Kết quả tuyển sinh của trường THCS Cái Dầu không phải là cá biệt, và không chỉ là trong năm nay nếu Giáo Dục Việt Nam vẫn được quản lý điều hành theo cái cung cách mà nó đang diễn ra.
Nền Giáo dục Việt Nam rồi sẽ đi về đâu!

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015

Ca phê chiều

Ca phê chiều
Quán vắng.
Bất chợt đàn ai.
Ray rức.
Nắng cuối ngày uể oải. 
Con chim sẻ loay hoay gắp sợi hoàng hôn

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

Tôi ơi...đừng tuyệt vọng!

Tranh đá grannit
Tôi biết đến nhạc Trịnh trong một lần đến chơi và ngủ lại nhà đứa bạn cùng lớp. Lạ nhà, nên chỉ mới hơn bốn giờ sáng là tôi đã thức giấc. Không gian ở miền quê thật yên tĩnh. Tôi định xuống giường, mở cửa để ra sau vườn hít thở không khí trong lành buổi ban mai. Bỗng trên lầu vọng xuống tiếng đàn guitar từ chiếc máy cassette, rồi một giọng nữ cất lên thật ngọt ngào và sâu lắng. “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi…”… Những ca từ và giai điệu đầu tiên đã cuốn hút tôi. Có gì đó vừa xa, vừa gần, vừa lạ, vừa quen, nữa như lời kinh, nữa như lời trò chuyện. Hồi ấy, những năm đầu thập niên 1980, lũ học trò cấp ba chúng tôi chỉ được nghe những bài nhạc đoàn đội trong các buổi sinh hoạt ở trường, hay nghe những bài hát chiến đấu phát trên đài phát thanh qua chiếc loa đặt ở đầu ngõ. Bây giờ nghe những bài nhạc này, tôi bỗng như phát hiện một thế giới âm nhạc hoàn toàn khác. Buổi sáng trong lúc quây quần bên mâm cơm, chú Phương (là cha của người bạn tôi) cho biết đó là nhạc Trịnh Công Sơn qua tiếng hát Khánh Ly.

Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2015

ĐỜN CA TÀI TỬ NAM BỘ


Đờn Ca Tài Tử là hoạt động văn hóa dân gian đặc trưng của vùng đất sông nước miệt vườn, trở thành cốt cách của người Nam Bộ xưa nay. Trải qua bao thăng trầm của lịch sử, hình thức sinh hoạt văn hóa dân gian này vẫn tồn tại và phát triển, gắn bó mật thiết trong đời sống người dân Nam Bộ.
Ban Đờn ca Tài tử
Ngày 05/12/2013, trong phiên họp Ủy ban liên Chính phủ về bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể lần thứ 8 của UNESCO diễn ra tại thành phố Baku, nước Cộng hoà Azerbaijan đã khẳng định, Nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ của Việt Nam đã đáp ứng được các tiêu chí và chính thức công nhận Nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ của Việt Nam vào Danh sách di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại. Đó là sự khẳng định giá trị nghệ thuật của loại hình Nghệ thuật đờn ca tài tử Nam bộ. Không chỉ có vai trò đặc biệt trong đời sống văn hóa tinh thần của người dân Nam bộ mà còn góp phần quan trọng làm phong phú đời sống văn hóa tinh thần của cả dân tộc Việt Nam. Nghệ thuật đờn ca tài tử Nam bộ là gạch nối giữa văn hóa bác học và văn hóa dân gian, giữa nghệ thuật truyền thống từ ngàn xưa với nghệ thuật của ngày mai và đã góp phần tạo nên sự giao lưu cần thiết, đa dạng của văn hóa dân tộc và văn hóa nhân loại.
Năm học 2014 – 2015 Sở Giáo Dục và Đào Tạo An Giang có định hướng đưa Đờn ca tài tử vào giới thiệu trong chương trình Âm nhạc cấp THCS (2 tiết học cho một cấp lớp). Tuy nhiên, hiện nay tư liệu về Đờn ca tài tử không nhiều, chủ yếu là những bài viết, nghiên cứu mang tính giới thiệu là chính chứ chưa có một tổng kết chính thức nhằm giúp cho người tìm hiểu về Đờn ca tài tử có một cái nhìn bao quát và có hệ thống về loại hình nghệ thuật này. Bên cạnh, Bộ Giáo Dục Đào Tạo vẫn chưa ban hành một giáo trình cụ thể cho việc giới thiệu nghệ thuật Đờn ca tài tử trong nhà trường phổ thông, vì vậy gây không ít khó khăn cho giáo viên Âm nhạc trong việc giới thiệu loại hình nghệ thuật này đến học sinh.
Tài liệu này là tổng hợp bài viết của các tác giả Trà Mi, Bảo Ngọc, Phạm Ngà đăng trên trang blog Hương Phù Sa (có đường link dẫn nguồn ở cuối bài) nhằm cung cấp cho giáo viên giảng dạy bộ môn Âm nhạc cũng như các bạn muốn tìm hiểu nghệ thuật Đờn ca tài tử có được những tư liệu mang tính khát quát về nghệ thuật này để từ đó có thể cung cấp cho học sinh THCS những kiến thức cơ bản mang tính hệ thống của loại hình âm nhạc này. Rất mong các tác giả lượng thứ cho việc dẫn bài viết.

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014

Tiếng rao đêm

Ảnh Internet
Nuốt vội chút nắng chiều.
Ngày đi.
Bất chợt lời rao.
Những ô cửa khép.
Ngọn đèn đường không đủ sáng những mảnh đời.

Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014

ÂM NHẠC ĐÁM CƯỚI – LO LẮNG HAY VUI MỪNG?

Những năm gần đây cuộc sống người dân ngày một khấm khá lên, nên nhu cầu giải trí cũng được chú trọng. Ở miền Tây, từ nơi phố chợ cho đến các vùng quê xa xôi hẻo lánh, hầu như các đám tiệc nhất là đám cưới đều có âm nhạc giúp vui tạo nên không khí sôi nổi, vui tươi cho buổi tiệc. Không chỉ ở nhà hàng hoặc các khu vực chợ thị trấn, mà ngay cả những nơi hẻo lánh, khi có tiệc cưới cũng không thể thiếu dàn âm thanh đủ để mọi người thoả chí hát hò.

Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014

Chuyện sợ ma

    Ở các làng quê miền Tây thì chuyện tin rằng có ma và sợ ma là điều không có gì lạ. Ngày xưa khi không có điện, buổi tối họ thường quây quần bên bình trà trao đổi chuyện làng, chuyện xóm, chuyện mùa vụ, cưới xin... và chắc chắc trong đó không thể thiếu được những câu chuyện ma ly kỳ, sởn tóc gáy. Ai cũng thấy rùng rợn, ai cũng thấy sợ đến nỗi chẳng dám bước ra hè nhà để đi tiểu nhưng ai cũng muốn nghe. Nhất là bọn con nít, mỗi khi nghe kể chuyện ma thì rúc sâu vào lòng người lớn, tối ngủ trùm chăn kín mít, nhưng hôm sau thì lại háo hức muốn nghe tiếp. Chuyện sợ ma hồi ấy đối với người dân miền Tây là chuyện bình thường, nhưng sợ ma như Hai Hữu ở làng Bình Thạnh Đông (Phú Tân - An Giang) quả là có một không hai trên đời.