Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Nhân thế

Diện kiến cuộc đời đã mang tiếng khóc.
Phải chăng niềm đau tự thuở phôi mầm.

Luân hồi-Tranh sơn dầu của Lê Thủy
Nhân sinh ơi,
Phù du nhân thế.
Khởi đầu nơi đâu sao vương nợ trần ai.

Sao không làm mây rong chơi.
Làm ánh chiều tà.
Hư không tĩnh mịch.
Hẹn hò chi, hồn xác kết thành nhân.
Ta đã là ai ?
Và ta sẽ là ai.
Mộng, thực cũng chỉ là sương khói,

Bao mảnh đời riêng.
Mênh mông trần thế.
Định mệnh ư ?
Những thân phận con người !
Tội nghiệt vương mang, nhân nào cho quả,
Phút chào đời đã tức tưởi niềm riêng.

Một kiếp người,
Một kiếp hoa.
Khác chi nhau nỗi niềm nhân thế.
Nắng sớm mưa chiều, ấm lạnh biết chừng đâu ?
Ở cuối đường tàn cơn mộng ảo.
Được mất hơn thua,
Phù phiếm trò đời.


Chuyến xe một chiều
Không có miền đất hứa
Chẳng có lộ trình cho khách hành hương.
Mưa ướt đường trơn, sông sâu khúc khuỷu.
Ga cuối cùng.
Rồi biết về đâu ? !

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

Giáo viên không được để râu ?

        Chiều nay tôi được chi bộ nhà trường thông báo dự buổi sinh hoạt đột xuất để làm lễ kết nạp đảng viên mới. Buổi lễ diễn ra với đầy đủ các nghi thức long trọng và trong sự hân hoan chào đón một thành viên của trường vừa được đứng vào hàng ngủ của những đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam. Kể từ hôm nay chi bộ nhà trường sẽ tăng thêm sức mạnh lãnh đạo, tạo được sức bật mới đưa nhà trường phát triển đi lên không ngừng. Đồng chí Hiệu trưởng kiêm Bí thư chi bộ nhà trường tuyên bố bế mạc buổi lễ kết nạp sau khi đã phát biểu huấn thị về những điều mà một đảng viên mới cần biết. Rồi ông quay xuống nhìn tôi chuyển chủ đề : -Còn một vấn đề xin được đóng góp với đồng chí Hoàng Nam, đề nghị đ/c xem lại việc để râu - ông có vẽ khó diễn đạt. Đại để ông nói hình ảnh tôi để râu không quen mắt với mọi người, mấy anh ở trên góp ý tôi nên cạo bỏ đi.
            Trời đất ! Râu, tóc, mặt, mũi là chuyện trời sinh. Nó là thứ hết sức riêng tư mà mỗi người đã được tạo hóa ban cho. Xấu hay đẹp mỗi người chúng ta cũng phải đồng hành cùng nó cả đời mà. Chưa có một quy định hay văn bản nào nói là giáo viên hay đảng viên không được để râu. Để râu hay không là tự do cá nhân của mỗi người, nó không xâm phạm đến quyền lợi của ai, cũng không làm ảnh hưởng thuần phong mỹ tục, hay làm xấu đi hình ảnh của người thầy,. Vậy tại sao tôi lại không có một chút quyền tự do của cá nhân mình. Tự dưng tôi cảm thấy bực cho cái sự mọc râu của mình. Nhưng dẫu sao cũng phải được phát biểu cho đỡ cái cơn bực: -Kính thưa các đồng chí, tôi nghĩ chuyện để râu hay không để râu là tự do cá nhân của tôi. Chẳng lẽ tôi để râu thì nhân cách của tôi không tốt hay sao, hay tôi có râu thì sẽ ảnh hưởng đến chuyên môn của nhà trường. Tôi nghĩ trong vấn đề này tôi cũng có một chút quyền của cá nhân mình. Tôi là một giáo viên âm nhạc, tôi cũng tự ý thức vấn đề thẫm mỹ. Chẳng lẽ tôi không còn được chút riêng tư nào sao. Còn một điều tôi cũng xin các đồng chí hiểu dùm tôi, nếu muốn sạch sẽ mỗi sáng tôi phải mất mười lăm phút để cạo bộ râu. Và một điều khó chịu nhất là những vết sẹo cứ tăng dần theo năm tháng sau mỗi lần cạo râu. Có rất nhiều buổi sáng tôi đi làm với cái cằm rướm máu. Nỗi khổ này tôi đã phải chịu lâu quá rồi. Đã nữa đời người chẳng lẽ đến quyền được để râu cũng không có sao?
             Đồng chí Bí thư chi bộ nói rằng ông không nói tôi để râu là không có nhân cách, ông chỉ truyền đạt lại ý kiến của mấy anh ở trên, đại để là tôi phải cạo bộ râu. Ông nói thông báo với tôi được chuyện này ông thấy nhẹ người. Chi bộ giải tán để đi liên hoan mừng đảng viên mới (Cái này hùn tiền, chung vui) sau khi không có ai phát biểu gì thêm.
              Tôi không biết mấy anh ở trên là người của ngành Giáo Dục hay của Đảng ủy. Nhưng dù là anh nào thì việc tôi có để râu hay không đâu cần phải phụ thuộc vào việc thích hay không thích của người khác. Mai mốt có anh nào không thích cái đầu hói của tôi, tôi lại phải đi cấy tóc nữa sao. Điều 71 Hiến Pháp nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ghi rõ : " Công dân có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khỏe, danh dự và nhân phẩm." Chẳng lẽ râu không phải là một phần thân thể sao ?
              Gia đình tôi thì khuyên tôi nên chấp nhận chuyện rướm máu mỗi sáng để cho mọi sự được yên bình, dẫu gì thì tôi cũng đã quen mười mấy năm nay rồi. Tuy nhiên, nhớ lại chuyện mỗi sáng thức dậy phải bận tâm với bộ râu, thật tình tôi thấy ngán quá. Vả lại đây đâu chỉ đơn giản là chuyện mất bộ râu, mà nó còn là chuyện về quyền tự do riêng tư của con người. Có ai giúp dùm tôi một giải pháp không cần phải tốn mười lăm phút, không hề có chuyện rướm máu ở cằm mà râu vẫn không ra được chắc chắn sẽ hậu tạ một chầu bí tỉ.
            
               Sáng nay thức dậy, một người bạn gửi tặng cho hai câu thơ mới "xuất khẩu" :
Giáo viên không được để lông
Thầy Nam lỡ có nên lòng không yên.
Giáo viên không được để râu
Thầy Nam có để nên sầu cả đêm.

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2011

Tranh đá BẢY NÚI (VTV4)

Xin giới thiệu cùng các bạn phóng sự của Báo Sài Gòn Tiếp thị, được phát trên VTV4.

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

Nhà không có đàn bà

Nhà không có đàn bà.
Chái bếp bao năm chưa một lần dọn dẹp.
Ba gã đàn ông.
Buổi cơm chiều hiu quạnh.
Chén rượu buồn đắng chát bờ môi.

Ba mươi mùa thu qua cửa.
Trôi xuôi.
Không có những nụ hôn.
Đêm thở dài cùng với bóng.
Người đàn ông già tóc phai bị neo vào ký ức.
Từ độ người đi về phía hư vô.

Nhà không có đàn bà.
Những  gã đàn ông say quắt quay,
Mơ giấc mơ có hương hoa huệ.
Đầu bạc đầu xanh,
Ước mong, nuối tiếc...
Kỷ niệm phai, con sóng  xa bờ.

Nhà không có đàn bà.
Những đứa con trai loay hoay bên triền ký ức
Lóng ngóng tìm.
Chấp chới những cơn mê.
Người tóc trắng đêm đêm đợi sáng
Dấu hài xưa... cánh nhạn cuối chân trời.

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Giới thiệu Tuyển tập " Thơ tình đồng bằng sông Cửu Long"

 
   


Chiều ngày 23/7/2011, tại nhà hàng khách sạn Hòa Bình, thành phố Long Xuyên, An Giang. Công ty truyền thông Sơn Ca Media kết hợp với nhà xuất bản Trẻ đã tổ chức buổi ra mắt tuyển tập " Thơ tình đồng bằng Sông Cửu Long".
Đến dự buổi ra mắt tập thơ, có ông Nguyễn Văn Chính và các nhà văn, nhà thơ : Đoàn Thạch Biền, Nguyễn Đông Thức đại diện công ty Sơn Ca Media và nhà xuất bản Trẻ, các khách mời là nhà văn nhà thơ TP. Hồ Chí Minh, đại diện các hội Văn học nghệ thuật các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long cùng với gần tám mươi nhà thơ có tác phẩm được chọn vào tuyển tập.   
Nhà thơ Hồ Thanh Điền - phó ban công tác Hội nhà văn Việt Nam tại đồng bằng sông Cửu Long, thay mặt nhà thơ Hữu Thỉnh-chủ tịch Hội Nhà Văn Việt Nam- gửi tặng lẵng hoa và thư chúc mừng đến các bạn văn khu vực đồng bằng sông Cửu Long.
Sau các tập " Thơ tình Sài Gòn, " Thơ tình Hà Nội ", " Thơ tình xứ Huế ", " Thơ tình Cao Nguyên " và " Thơ tình Duyên Hải Miền Trung ", Thơ tình đồng bằng sông Cửu Long là tập thơ thứ sáu do nhà xuất bản Trẻ và công ty truyền thông Sơn ca Media phát hành. Với tám mươi tư tác giả được tuyển chọn, tuyển tập chưa thể nói lên hết hoàn toàn diện mạo của thơ tình đồng bằng sông Cửu long (có rất nhiều nhà thơ do không nắm thông tin nen không gửi bài tham gia). Tuy nhiên nói theo nhà thơ Phạm Sỹ Sáu : đây là tập thơ đa phản ảnh được một không khí hết sức đồng bằng mà ở đó tình yêu được ươm chồi nẩy lộc trong một tình cảm hết sức mộc mạc mà cũng xiết bao chân tình.
Buổi giới thiệu tuyển tập kết thúc trong không khí giao lưu chân tình và gần gủi giữa các bạn văn thành phố Hồ Chí Minh và đồng bằng sông Cửu Long.









Thứ Hai, 18 tháng 7, 2011

Khai mạc Trại sáng tác ca khúc và nhạc múa dân tộc Chăm




Sáng ngày 16/7/2011, tại hội trường huyện ủy huyện An Phú-tỉnh An Giang, Hội Âm nhạc An Giang kết hợp cùng Ủy Ban Nhân Dân huyện An Phú đã tổ chức khai mạc Trại sáng tác ca khúc và nhạc múa dân tộc Chăm năm 2011.
Đến dự có Nhà thơ Lê Thanh My-Phó chủ tịch Hội Liên Hiệp VHNT An Giang, Nhạc sỹ Bá Trạng-Chủ tịch Hội Âm nhạc An Giang, Nhạc sỹ Phan Khanh-Hội Âm nhạc TP. HCM, Nhà báo Xuân Sơn-Phó tổng biên tập báo Sóng Nhạc, đại diện chính quyền địa phương, cùng với hơn 30 trại viên đến từ các huyện thị trong tỉnh. Ngoài các nhạc sỹ lớn tuổi đã khẳng định tên tuổi như Dương Anh Chiến, Ngọc Duy, Lâm Thanh Bình...còn lại chủ yếu là lực lượng trẻ, được đào tạo, hứa hẹn trong tương lai có thể kế thừa lớp đàn anh, đóng góp cho sự phát triển của âm nhạc trong tỉnh.
Sau lễ khai mạc, các trại viên chia thành ba nhóm đến các xã trong huyện nơi có đông bào Chăm sinh sống để giao lưu tìm hiểu về đời sống sinh hoạt của bà con. An Phú là một huyện đầu nguồn biên giới của tỉnh An Giang có đông bà con dân tộc Chăm sinh sống. Trại sáng tác ca khúc và nhạc múa dân tộc Chăm là một trong các hoạt động nhằm chuẩn bị cho lễ hội kỷ niệm hai mươi năm ngày tái lập huyện.



Nhạc sỹ Lâm Thanh Bình giới thiệu khái quát về An Phú và dân tộc Chăm An Giang

Nhạc sỹ Bá Trang-chủ tịch phân hội Âm nhạc An Giang


Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011

Bên kia con đường

Em vụt khỏi vòng tay anh.
Bên kia con đường.
Rực nắng.
Ở đây mưa. Dòng sông đầy.
Nước mắt.
Chuyện tình buồn như lá mùa đông.
Xao xác cõi lòng.


Sao vụt khỏi đời nhau.
Lẩn trốn tháng ngày.
Hư ảo.
Mong manh như khói sương chiều..
Tan biến !
Nơi trú thân bình yên vụt mất.
Vụn vỡ thiên đường

Sao đánh mất đời nhau.
Mênh mang mùa thu
Héo hắt.
Khép lại ước vọng ba sinh.
Mộng mị.
Vương miện vàng hóa cành hoa héo..
Hoàng hậu mất ngôi.


Ở giữa dòng sông trôi.
Chia đôi con nước.
Ngã rẽ.  
Phương trời  mờ mịt khói sương.
Ngược xuôi.
Ngày tháng hao gầy, mùa thu qua cửa.
Gậm nhấm niềm riêng....


Bên kia con đường,
Nắng.
Tiếng mưa đêm có nhức cõi lòng.
Thênh thang đời sao không chung lối.
Hoàng hôn buông.
Tiếc nuối...
Tàn phai.