Thứ Ba, 4 tháng 8, 2020

Hoài niệm





Đã bao lần Mimosa nở muộn
Dấu hài em còn in chốn sương mờ?
Có mấy mười năm đàn ta ray rức
Phố vẫn hoa
Tình còn có đậm đà. 
Hè 2020







Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2020

Phan Thiết

Phan Thiết ơi!
Xin chào ngày nắng gió
Bóng hàng dương 
Đồi cát 
Giấc mơ hoang
Đi qua thời gian
Những dấu chân
Còn mất
Biển vẫn vọng về từ tiền kiếp
Thêm chú thích
Lời kinh.



Thứ Hai, 11 tháng 5, 2020

Thư pháp trên gỗ
















Lặng yên nghe em


Lặng yên nghe em
Hãy để vầng trăng đến bên khung cửa nhỏ
Soi sáng những mảnh ký ức chôn vùi vô thủy vô chung
Ngày rồi cũng đi qua
Lặng yên!
Như mây ngang đỉnh núi

Lặng yên nghe em
Cần chi bao lời phù phiếm
Mặt trời vô ngôn khi vẫn ngày ngày thắp lửa sưởi nhân gian
Thinh lặng những bầu trời
Thinh lặng những thiên đường
Thinh lặng những nỗi buồn ngàn vạn năm chìm nỗi

Lặng yên như sông
Muôn đời thủy chung con nước
Đâu có tiếng thở than bờ bến lỡ bồi
Sông lặng lẽ ôm vào lòng bao đục trong nhân thế
Rồi thanh tẩy mình dòng nước lại xanh trong

Lặng yên!
Trải lòng mình để nghe đời nông sâu rộng hẹp
Ngày có dài đâu mà hơn thiệt thị phi
Lặng yên nghe em như một lần về với đất
Sẽ thấy an nhiên giữa bọt sóng đời người.

5.2020

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2020

Tranh chữ

 Cảm ơn nhà văn Trương Thị Thanh Hiền với đơn hàng 5 bức chữ.




Đàn bà dễ kiếm, Người vợ khó tìm



Mẹ tôi mất năm tôi mới mười tuổi, còn chú em thầy giáo thì mới tròn hai tuổi. Hơn một năm sau cha tôi đưa mẹ ba tôi về sống. Có lẽ ông muốn có người chăm sóc anh em tôi. Nhưng chỉ mới hơn một năm thì hai người chia tay, trong nhà chỉ còn có ba cha con. (Ba gã đàn ông, bữa cơm chiều hiu quạnh – Nói cho oai chứ thực ra chỉ có một gã đàn ông còn lại là hai thằng con nít.)
Mẹ ba ra đi đâu hơn tháng ông mang về một bức chữ viết bằng nước sơn lên miếng tol cán phẳng, khổ khoảng 30x50cm treo ngay cửa vào bếp. Đàn bà dễ kiếm, người vợ khó tìm – được chia làm hai hàng, màu sơn tươi rói. Bức chữ treo ở vị trí mà bất cứ ai bước vào nhà đều nằm ngay trước mắt. Còn tôi thì ngày ngày, miễn còn thức ở trong nhà là nhìn thấy nó. Nhưng một thằng nhóc 12, 13 tuổi thì hiểu sao ra. Đàn bà, vợ, cả hai có gì khác!? Phụ nữ cả thôi mà! Nghĩ hoài không ra, tôi đánh bạo hỏi cha về điều mình thắc mắc. Ông nhìn xa xăm rồi nói với tôi: - Bây giờ thì nói con cũng chưa thể hiểu được, vợ cũng là đàn bà, nhưng không phải đàn bà nào cũng là vợ tốt.
Thêm chú thích
Mỗi khi ăn cơm xong, ông lại pha một bình trà ngồi nhìn ra cái khoảng sân sau rụng đầy hoa khế. Câu chuyện của ông luôn bắt đầu bằng: - Hồi đó mẹ bây… - Hồi đó mẹ bây giỏi lắm, một tay bả lo làm mồ mã cho ông bà nội… - Hồi đó mẹ bây… thiệt là thông minh. Có lần mấy ông bạn cha hẹn tới chơi. Mới nghe bả bắt con gà, vậy mà chốc sau đã có một dĩa đồ lòng xào củ hành nóng hổi mang ra nhắm rượu trong khi chờ nồi cháo gà. Thì ra bả giết thịt rồi chỉ nhổ lông phần ức, mổ liền lấy đồ lòng xào hành, còn con gà thì mần sau… Người đàn ông già tóc phai bị neo vào ký ức / Dấu hài xưa cánh nhạn cuối chân trời. – Hồi đó mẹ bây… Ông sống với những hoài niệm, nhớ nhung pha lẫn nuối tiếc. Và với ông, người đàn bà “mẹ bây” đó chính thật là một người vợ khó tìm. Suốt ba mươi bảy năm cho đến ngày ông theo dấu hài về cuối chân trời, ông không một lần nào thử tìm trong số những đàn bà.
Cô bạn nhà văn xem bức tranh rồi trầm ngâm: - Đàn bà dể kiếm, người vợ khó tìm! Điều đơn giản ấy cũng phải một đời mới thấu đáo!  

Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2019

Phù phiếm



Ta về gom buổi tàn đông
Rót đầy chén
Những hoài mong phận người
Một lần say
Bỗng chơi vơi
Nghe thời gian
Khóc những lời tàn phai