Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011

Chiều say

Chiều say.
Trong mắt bạn-Sơn dầu của Lê Thủy
Nắng chập chờn nhảy múa.
Lối nhỏ chông chênh.
Hư ảo, thấp cao.
Ngày chậm qua, mờ mịt nẻo đi.
Chiều rơi xuống, thì thầm lời mộ địa.

Chiều nay ta say
Bồng bềnh.
Ngỡ như mây. Liêu xiêu góc phố.
Bao nhiêu ly, đong những nỗi lòng.
Ngày cũ mong manh
Bến bờ trôi nổi.
Chênh vênh ước mơ.
Vời vợi những đam mê.

Có bao giờ em say.
Lang thang tìm tháng năm thơ dại.
Hình hài xưa,
Bàng bạc lối xưa.
Có bao giờ quắt quay giữa cơn mộng thực.
Chợt bàng hoàng.
Say tỉnh cũng phù hoa.

Chiều nay say.
Trôi như dòng sông.
Phiêu lãng.
Bờ xa.
Nghe chừng tháng rộng ngày dài.
Ta say rượu.
Chiều say nhân thế.
Ta với chiều chếnh choáng nỗi riêng tư.

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011

Những chiếc cầu dây,

Cầu dây xã Bình Chánh-Châu Phú An Giang
Chiều trên cây cầu dây,
Nắng vàng. 
Lục bình lãng đãng.
Khăn quàng bay,
Trường mới khang trang.
Lúa xanh đồng,  lao xao cò trắng
Bóng em qua cầu, đường mới.
Chiều nghiêng.

Ở nơi má sinh em,
Ngày xưa.
Gập ghềnh cây cầu khỉ.
Thân phận nổi trôi, đồng nước mênh mông.
Chấp chới những mảnh đời.
Ước mơ  theo con nước lũ.
Đất thở dài, mắt mẹ mờ sương.

Bao nhiêu lần bông điên điên trổ vàng.
Làng quê bao năm thay da đổi thịt.
Điện về, sáng bao cuộc đời tăm tối.
Sáng những ước mơ.
Ấm áp tình người.

Đã không còn cầu tre lắc lẽo.
Lời ru xưa,
Gập ghềnh nẻo sang sông.
Cầu mới con qua.
Bao lối đời rộng mở.
Đất nở hoa, vang tiếng trẻ học vần.

Chiều quê bình yên.
Chợt nghe tiếng đàn ai xao xuyến.
Khúc Lưu thủy trường lắng đọng giữa dòng trôi.
Em qua cầu
Bâng khuâng gió hát..
Tôi ngẩn ngơ,
Cầu dây nắng mênh mang.

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

Tản mạn ngày lũ


An Giang dầm mình chống lũ

Mấy hôm nay các tỉnh đầu nguồn sông Cửu Long dầm mình trong lũ. Cơn lũ tiếp tục gây thiệt hại nặng  chủ yếu ở các huyện đầu nguồn lũ An Phú, Tân Châu, Phú Tân, Châu Thành, Long Xuyên. Lũ  đã làm 4 người chết, sạt lở 12.907 m2đất bờ sông; 3.471 căn nhà bị ngập; 651 căn xiêu vẹo; 344 ha lúa và hoa màu vụ 3 đang bị ngập và gặt ép; mất trắng 3.535 ha. Lũ còn làm ngập 120 ao cá và 136 km đường giao thông bị ngập, sạt bờ. Tỉnh kịp thời trích ngân sách 46 tỷ đồng chi phí gia cố đê, nhưng do cường suất lũ mạnh đã làm phát sinh 254 km đê bị vỡ, tập trung nhiều nhất là huyện Châu Phú, Châu Thành, Tịnh Biên….
Rất nhiều tuyến đê xung yếu bị vỡ, gây thiệt hại nặng nề cho bà con nông dân.  Anh bạn tôi thấy người ta đầu tư vụ ba kiếm ăn được, năm nay cũng nhảy vào đồng Ô Long Vĩ thuê sáu công đất đầu tư trồng lúa, tưởng có cái ăn, ai dè vỡ đê đành chịu mất trắng.Chưa tính hết thiệt hại mấy hôm nay là bao nhiêu, nhưng chắc chắn sẽ có rất nhiều người lâm vào cảnh nợ nần, thiếu thốn. Ruộng đồng, vườn cây, ao cá…bổng chốc chìm sâu trong cơn lũ. Bao nhiêu công sức, bao nhiêu mồ hôi và tiền của đổ ra giờ mất tăm trong làn nước trắng xóa. Bao nhiêu cố gắng để cứu lấy những con đê. Những đơn vị bộ đội, Đoàn thanh niên… không quản ngại gian khó, trực chiến suốt hai tư giờ để đối phó với lũ. Nhưng trước cơn lũ hung hãn và lên nhanh, rất nhiều những con đê bao lần lượt vỡ, bất chấp mọi cố gắng chống chọi của những chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết. Giá như những con đê được gia cố, tôn cao vượt đỉnh lũ thì giờ đâu phải vất vả mà vẫn mất trắng thế kia. Người miền Tây bao đời nay đã quen với cơn lũ hàng năm. Cứ đến hẹn lại lên, năm nào cũng thế, chỉ là lớn nhỏ khác nhau nên chẳng có gì phải bất ngờ. Mức lũ năm nay sẽ cao đã được dự báo từ mấy tháng trước. Nếu chúng ta có chuẩn bị, gia cố chắc chắn những con đê đủ sức chống chọi với mức nước đã được dự báo thì giờ đâu phải nhận những hậu quả nặng nề như thế.  Phòng bệnh bao giờ cũng tốt hơn là phải chửa bệnh.Chuyện đã rồi, cũng chỉ là rút kinh nghiệm. Ai sẽ chịu trách nhiệm cho những mất mát mà bà con nông dân phải gánh chịu.
Lũ lớn về gây nhiều thiệt hại nhưng cũng mang lại cho ruộng đồng một nguồn lợi thủy sản khá lớn. Ông Tư, người làm nghề đan lọp lươn ở Châu Thành cho biết đây là năm ông làm nhiều nhất trong hơn hai mươi năm làm nghề này (TH AG). Cá tôm mùa nước nổi là một tặng vật mà thiên nhiên đã hào phóng ban tặng cho miền Tây. Những con cá mẹ từ đầu nguồn xuôi dòng Cửu Long, rồi lên đồng đẻ và nuôi con. Nước không lên đồng được, những con cá vừa mới sinh không có chỗ trú thân đành trôi ra biển. Cùng với cá tôm, những nguồn lợi thiên nhiên do mùa lũ mang lại cũng dần dần cạn kiệt. Những thứ tưởng chừng như quen thuộc, gần gủi với người nông dân, bỗng chốc trở thành đặc sản , chễm chệ trong các nhà hàng sang trọng. Những thứ hôm qua người nông dân tiện hái về để cải thiện bữa ăn sau giờ làm đồng, giờ lại phải chắc lưỡi thèm thuồng. Ngày tôi còn nhỏ, dịp cá ra ( Cá sau khi sinh trưởng trên đồng trong mùa lũ, tập trung đổ ra sông trong mấy ngày. Nông dân gọi là cá ra), bọn nhóc chúng tôi với những chiếc vợt, chiếc rổ đơn giản cũng có thể  kiếm được rất nhiều cá. Nhất là cá Linh. Thật ra những ngày cá ra sông, chủ yếu là cá Linh với những đàn cá khổng lồ.. Gặp những đàn cá lớn chủ vó gạt phải tháo đáy lưới, thả bớt cá lại sông vì không thể kéo gạt được một số lượng cá lớn đến thế. Mắm và nước mắm cá linh từ lâu đã là thứ đặc sản nổi tiếng của miền Tây nước nổi. Cá Linh nướng, cá Linh chiên giòn, cá Linh nấu canh chua, cá Linh kho mắm….Chỉ con cá Linh thôi, đã có biết bao món ăn dân dã hết sức độc đáo.
Lũ ở miền Tây chỉ là nước nổi theo định kỳ. Con nước ngày hai buổi cứ lớn ròng và nước cũng từ từ dâng lên. Nước nổi ở miền Tây chưa bao giờ hung hãn, bất ngờ cuốn trôi mọi thứ như lũ quét ở miền Trung. Với trình độ khoa học kỹ thuật hiện đại ngày nay, ta hoàn toàn có thể dự đoán trước diễn tiến của thời thiết để có những quy hoạch dài hạn vừa đãm bảo vòng quay của đất mà vẫn giữ được nguồn lợi thủy sản và cũng đãm bảo tận dụng được lượng phù sa hàng năm từ thượng nguồn đổ xuống. Nước nổi là một đặc tính đã tự bao đời gắn bó với vùng đất này. Nó đâu phải là một thứ thiên tai gây những hậu quả nghiêm trọng nếu như ta có những quy hoạch, tính toán hợp lý. Đã đến lúc chúng ta nghĩ đến việc sống chung, hòa mình với lũ thay vì phải  chống lũ. Có lẽ các nhà khoa học cũng đã sẵn sàng vào cuộc. 





    
          Nước lên nhanh thật ! Sáng ra thức giấc, nước đã ngập đầy nhà. Mai mà chiều hôm qua đã kịp kê kích đồ đạc. Cả xóm giờ chỉ còn có nhà tôi chưa nâng nền nên mới phải ngập nước.Thế cũng hay. Con rạch Voi sau nhà tôi đi bị lấp đi nhiều năm rồi nên hầu như mấy năm nay tôi không cảm nhận được mùa nước nổi lên xuống thế nào. Năm nay nước lên cao vượt cả đỉnh lũ 2000. Cánh đồng nhỏ sau nhà tôi nước ngập mênh mông, nhưng bây giờ nó không còn là nơi để chúng tôi khám phá trong mùa lũ nữa rồi. Cũng chẳng còn chuột, rắn để mà đi săn. Mấy hôm nay bão liên tiếp, nên nước lại càng lên nhanh. Đứng phía sau nhà nhìn cảnh nước ngập khắp mọi nơi, tự dưng lại có cảm giác con rạch vẫn đang chảy ở phía dưới mặt nước. Mùa lũ ở Miền Tây luôn là mùa mà tôi thích nhất trong năm. Tuổi thơ tôi lớn lên cùng với những mùa nước nổi tràn đồng. Làm sao quên được những buổi bơi xuồng giữa đám điên điển mênh mông đang kỳ ra hoa vàng rực cả góc trời. Những kỷ niệm thi vị của tuổi thơ hầu như gắn liền với mùa nước nổi. Con rạch Voi sau nhà hiền hòa thơ mộng. Bỗng một sáng dậy, nước cuộn trào phù sa đỏ quạch, rồi tràn ra cả hai bên bờ để lên ruộng đồng. Cả một hệ sinh thái mùa nước nổi bỗng chốc chuyển mình, mang lại cho đồng nước một sức sống mãnh liệt. Con nước bồi đắp bao nhiêu phù sa, thanh tẩy cho cả một vùng đồng bằng châu thổ rộng lớn. Thiên nhiên đã hào phóng ban tặng cho miền Tây một mùa nước nổi với bao nhiêu là  nguồn lợi mà nó mang lại. Tại sao chúng ta cứ phải đẩy chúng về phía biển đông để rồi phải gánh chịu bao nhiêu hậu quả mà nó gây ra. Người dân thâm canh vụ ba, có nghĩa họ đã tin tưởng vào chủ trương của chính quyền. Họ đã đặt niềm tin vào chính quyền chứ không còn phó thác cho sự may rủi của thiên nhiên. Những mất mát do lũ mấy hôm nay ai sẽ chịu trách nhiệm.Vẫn còn một con nước tháng chín, không biết rồi còn ngập đến đâu nữa.

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

Ngày mai...

Có thể...
Ngày mai...
Những cánh hoa héo úa.
Nhựa sống cạn khô
Khúc giao mùa rơi vào tĩnh lặng.
Ừ dẫu thế !
Hương lan chiều  nay vẫn ngát,
Vườn nhà em vừa nhú một chồi non.

Có thể ngày mai....
Tình yêu chỉ là trò cợt nhả
Chẳng có buổi bình minh.
Và lũ chim không còn đi truyền lời sấm.
À thế...!
Cạn chung say với đất.
Chén rượu chiều nay vẫn ấm tình người

Có thể ngày mai những nỗi đau còn đó.
Đừng đánh rơi, dù chỉ chút niềm tin
Ngày dẫu buồn tênh,
Bình minh vẫn nguyên ước vọng.
Ta có hôm nay để yêu những cuộc đời.

Có thể ngày mai... chỉ là cơn mơ
Vụn vỡ tiếng cười.
Vụn vỡ những mãnh đời.
Cuối trời thinh lặng.
Dẫu mai anh và em chỉ là hạt bụi.
Ta lại rong chơi giữa cõi vĩnh hằng.

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

Năm tháng của tôi (trích)


Quân tình nguyện Việt Nam tiến vào Phnôm-Pênh
 



   Với tôi chiến tranh đã thật sự chấm dứt từ một ngày nắng tháng 3/1989, khi mà đoàn xe tiền trạm của Sư đoàn 339 đi qua cửa khẩu Tịnh Biên về Việt Nam chuẩn bị căn cứ cho toàn sư đoàn rút quân về nước sau 10 năm làm nhiệm vụ quốc tế trên đất nước Campuchia. Thế nhưng ký ức về những tháng ngày ấy vẫn luôn mới nguyên dù đã hơn hai mươi năm. Tôi không biết cái gọi là hội chứng Việt Nam mà những người lính Mỹ mắc phải khi tham chiến ở Việt Nam nó như thế nào, còn với riêng tôi những tháng ngày làm người lính tình nguyệnCampuchia đã để lại những ký ức khó phai nhòa. Chiến tranh, cho dù ở dưới bất kỳ danh nghĩa nào cũng tàn bạo như nhau, cũng để lại những vết thương không chỉ trên da thịt mà nó còn làm rạn nứt những tâm hồn, để lại những nỗi đau mà cả một đời người không gì có thể hàn gắn lại được. Tôi chưa bao giờ tự hào với hình ảnh mình là một chiến binh, chỉ vì đơn giản tôi không thích chiến tranh. Tại sao phải bắn giết nhau ? Chắc chắn trong mỗi chúng ta cũng đã có câu trả lời cho những cuộc chiến tranh tự cổ chí kim.

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011

Thơ viết cho riêng ta.

Giấc mơ xa-Sơn dầu của Lê Thủy
Hiên nhà  lung linh
Một nụ hoa vừa nở.
Ô cửa nhỏ mở toang, những con nắng tò mò tinh nghịch.
Mùa xuân ngập ngừng.
Khẽ chạm vào đánh thức những tàn phai.

Mùa xuân bao năm đi qua hiên nhà.
Cửa im ỉm khóa.
Không có tiếng chim.
Giấc ngủ đầy mộng mị
Gối chăn hững hờ trò chơi hạnh phúc.
Ước mơ cuộc đời vuột mất vòng tay.

Những mùa xuân vội qua.
Lũ chim én vô tình.
Nhặt những giọt sầu rơi trên mái.
Nhặt lấy mảnh tình, nát tan giông bão,
Bởi niềm đau đời đã giết chết hoài mong.

Những ngày thu hững hờ,
Khát vọng lãng quên.
Lầm lủi đi về,  lầm lủi những cơn say trống vắng. 
Chôn dấu niềm riêng, ngủ vùi năm tháng.
Đợi tàn phai ru giấc phiêu bồng.

Có bao nhiêu mười năm,
Bao nhiêu lần vấp ngã (*).
Trốn giữa cõi riêng, tiếng thở dài buốt giá.
Nhen lại chút mong manh hy vọng
Hỏi cuộc đời sao nhiều những nỗi đau.

Một nụ hoa vừa nở.
Khơi dậy ước mơ tưởng chừng lịm chết.
Những linh hồn tỉnh thức.
Góp nhặt mảnh vỡ thời gian.
Nỗi buồn ngập ngừng tung cánh ,
Nắng cũng ngập ngừng tỉnh thức giấc mơ đời..


-----------------------------------------------
(*)-Ý thơ Lê Thanh My.

Thứ Ba, 6 tháng 9, 2011

Nhân thế 2

Loanh quanh...
Những vòng tròn không khép kín
Ngược xuôi ngày tháng mênh mang.
Về đâu đường trần vạn nẻo !
Quá khứ-Sơn dầu của Lê Thủy
Biết đâu là chốn bình yên ?!

Nợ cuộc đời bao nhiêu gánh
Sao vẫn cắm cúi oằn vai.
Dừng chân hao gầy ngày tháng
Bao lâu hết đoạn đường trần ?

Đúng sai trò chơi sấp ngửa
Trắng đen chập choạng kiếp người.
Biết sao thành nhân trọn đạo
Biết đâu lối thẳng đường ngay.

Giữa đời ai quen ai lạ.
Thế nhân mưa nắng biết chừng.
Ai người tri âm tấc dạ
Ai người bạc trắng lòng vôi !

Nẻo đi lối về chẳng thấy,
Nghe chừng mệt rã đôi chân.
Mãi mê một đời với bóng,
Loay hoay ngày tháng mịt mờ


Cũng đành đưa chân một kiếp.
Nương theo ngọn sóng nổi trôi.
Buông tay tháng ngày dong ruổi.
Thảnh thơi giữa chốn vô thường.

9.2011